Chào mừng bạn đến với Trường THCS Nguyễn Tri Phương
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo Dục Công Dân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo Dục Công Dân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 29 tháng 3, 2011

Nỗi buồn sau Giờ Trái Đất


TTO - Bạn nghĩ sao khi chứng kiến những hình ảnh rất phản cảm này ngay trong đêm diễn ra Giờ trái đất với thông điệp "Tắt đèn 60 phút - hành động 365 ngày vì biến đổi khí hậu".
Chưa biết ảnh hưởng của Giờ trái đất như thế nào nhưng ngay sau khi chương trình kết thúc, trên quảng trường 2-4 (TP Nha Trang), đâu đâu cũng thấy rác, từ chai, lọ nước, bịch nilon đến áo mưa, đồ ăn... 
Rác khắp nơi trên quảng trường 2-4, TP Nha Trang sau sự kiện "Giờ Trái đất" - Ảnh: Donald Tuấn Hữu
Các công nhân đã phải dọn dẹp đống rác này, những thứ mà lẽ ra những cá nhân tham gia chương trình cần tự mình bỏ vào thùng rác sau khi không dùng đến.

Thứ Năm, 24 tháng 3, 2011

MỘT BÀI HỌC GIÁO DỤC CÔNG DÂN THỰC

 Chúng tôi xin giới thiệu với các bạn đọc và các em học sinh một lá thư đến từ nước Nhật, hãy cùng đọc và suy ngẫm!

Thư của một Cảnh sát Nhật gốc Việt.

   Xin chào anh Đào
    Em là Minh Thành đây. Anh và gia đình khỏe không ? Mấy ngày nay mọi sự đều quay cuồng lên cả. Mở mắt cũng thấy xác chết, nhắm mắt cũng thấy xác chết. Mỗi thằng tụi em mỗi đứa phải trực 20h/một ngày. Ước gì thời gian dài 48 tiếng một ngày để mà còn đi tìm cứu người. Điện nước không , thực phẩm gần như số không ? Di tản dân chưa xong thì lại có lệnh đưa dân đi di tản tiếp.
    Em đang ở Fukushima, cách nhà máy điện Fukushima 1 khoảng cách 25km, có rất nhiều chuyện có thể viết nên thành sách về tình người trong hoạn nạn.
     Ngày hôm kia em đã tìm thấy và cứu được một người VN. Anh ta tên là Toàn đến từ Mỹ, kỹ sư nguyên tử lực làm việc tại nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1, anh ta bị tai nạn ngay cơn động đất đầu tiên, mọi thứ hỗn loạn nên chẳng ai giúp anh ta liên lạc cả.

    Tình cờ biết được em đã liên lạc với Đại sứ quán Mỹ và phải công nhận tụi Mỹ nó nhanh, ngay lập tức trực thăng của quân đội Mý đến bệnh viện bốc anh ta đưa thẳng ra hạm đội 7.

    Còn lại một số tu nghiệp sinh VN ở trong vùng này thì em đang tìm vẫn chưa có thông tin rõ ràng. Nếu có thông tin chính xác tên tuổi, nơi làm việc của họ thì dễ tìm kiếm hơn. Ở Nhật cảnh sát không có quản lý gắt gao về hộ tịch như ở VN và luật bảo hộ thông tin cũng khiến cho việc tìm thông tin của họ cũng khó. Em gặp một phụ nữ Nhật có làm việc chung với 7 cô gái đến từ VN làm việc với tư cách tu nghiệp sinh, chỗ họ làm cách bờ biển khoảng 3km, bà ta nói rằng họ không biết tiếng Nhật và lúc chạy loạn thì họ chạy theo bà ta, nhưng sau đó thì không biết chạy đi đâu còn sống hay là chết.Trong đó bà ta chỉ nhớ tên một cô gái tên là Nguyễn Thị Huyền (Có thể tên là Hiền) vì làm việc chung nhau. Nhân viên Đại sứ quán VN chưa thấy xuất hiện ở đây.
    Ngay cả cảnh sát tụi em còn đói khát tả tơi thì huống chi tới mấy đứa nhỏ tu nghiệp sinh VN. Nỗi khổ nhất ở vùng này bây giờ là Lạnh, Đói, Khát, không có điện, thiếu thông tin. Dân chúng thì vẫn bình tĩnh, lòng tự trọng và luân lý của họ tốt nên chưa đến nỗi loạn nhưng nếu tình hình này kéo dài thêm chừng 1 tuần nữa thì có khả năng tình hình an ninh không thể kiểm soát nổi. Họ cũng là con người mà, khi cơn đói khát đã vượt quá lòng tự trọng và nhân cách thì chắc cái gì cũng phải làm thôi. Chính phủ đang lập cầu không vận thực phẩm và thuốc men vào vùng này nhưng chỉ như muối bỏ biển.
    Có nhiều chuyện muốn kể cho anh nghe để đăng trang tin của anh nhưng mà nhiều đến độ bây giờ em cũng chẳng biết gì mà viết nữa.
    Có một câu chuyện cảm động ngày hôm qua một đứa bé Nhật đã dạy cho một người lớn như em một bài học làm người.
    Tối hôm qua em được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó để phân phát thực phẩm cho các người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng em chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc ao thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng, em sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn. Nên mới lại hỏi thăm. Nó kể nó đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất  và sóng thần đến, cha của nó làm việc gần đó đã chạy đến trường, từ ban công lầu 3 của trường nó nhìn thấy chiếc xe và cha nó bị nước cuốn trôi, 100% khả năng chắc là chết rồi. Hỏi mẹ nó đâu, nó nói nhà nó nằm ngay bờ biển, mẹ và em của nó chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe em hỏi đến thân nhân. Nhìn thấy nó lạnh em mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người nó. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của em bị rơi ra ngoài, em nhặt lên đưa cho nó và nói: " Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói".
    Thằng bé nhận túi lương khô của em, khom người cảm ơn. Em tưởng nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng. Ngạc nhiên vô cùng , em hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nỏ trả lời: " Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ".
         
    Em nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác để khóc để mọi người không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy em một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh. 
    Một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hy sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này đang đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn nó sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hy sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu.

    Nghĩ lại câu nói của ông già Fuwa nguyên chủ tịch Đảng CS Nhật , giáo sư dạy em về Tư bản luận đã nói rằng " Nếu Mac sống lại, ông ta sẽ thêm một câu vào trong cuốn Tư bản luận đó là " Chủ nghĩa CS chỉ thành công trên đất Nhật". 
    Vài dòng gửi cho anh, chúc anh khỏe .Tới giờ em vào phiên trực nữa rồi.
    Chúc anh và gia đình vạn sự an khang.

    Hà Minh Thành

Thứ Tư, 16 tháng 3, 2011

Điềm tĩnh trước thảm họa

Không kích động, không giận dữ là là tinh thần của người Nhật khi họ làm những gì phải làm trong im lặng và với chân giá trị của mình trong lúc phải hứng chịu trận thảm họa kép hiện nay.
Ngày 13/03 có lẽ là một dấu mốc lịch sử của nước Nhật bởi lần đầu tiên phải đương đầu với mối đe doạ phóng xạ lan khắp nơi kể từ sau cơn ác mộng Nagasaki và Hiroshima bị đánh bom nguyên tử năm 1945.
Bản tin sáng của nhiều tờ báo trong và ngoài nước đã loan tin một trận động đất kinh hoàng 9 độ richter xảy ra ở vùng bờ biển đông bắc Nhật và kéo theo sóng thần cao tới 10m ập vào đất liền khiến hơn 10.000 người mất tích. Nước Nhật tan hoang, ước tính số người thiệt mạng và mất tích được dự báo là đã vượt quá 10.000 trong khi con số tử vong chính thức đã lên đến 1.597 người.
Thảm họa động đất và sóng thần chưa hết, Nhật hiện phải đối mặt với rò rỉ phóng xạ từ các nhà máy điện hạt nhân, mối đe dọa lớn nhất từ trước đến nay. Tính đến ngày 15/3, ít nhất 3 vụ nổ tại nhà máy điện hạt nhân Fukushima Daiichi đã xảy ra. Hàng trăm nghìn người trong bán kính 20km kể từ nhà máy hạt nhân đã được sơ tán.
Được biết toàn bộ 5 lò phản ứng (2 ở nhà máy Fukushima số 1 và 3 ở nhà máy Fukushima số 2) trong khu vực bị động đất mạnh nhất đều đã ngừng hoạt động. Nguy cơ tai hại, rò rỉ phóng xạ, đang làm hàng triệu con người lo lắng, không chỉ ở Nhật Bản mà các nước trên thế giới.
Đất nước đứng trước những mất mát, khó khăn và thách thức như vậy, đích thân Thủ tướng Kan và tổng thư ký nội các Edano đã mặc quần áo kaki, trang phục tác nghiệp ở Nhật khi xuất hiện trên truyền hình để trấn an dân chúng và công bố những biện pháp khẩn cấp của Chính phủ.
Đoàn người xếp hàng để chờ nhận nước ở Sendai. Vì đông người quá nên phải xếp uốn cong mới đủ.
Mọi người xếp hàng trước cửa một siêu thị ở Sendai 
Thủ tướng Naoto Kan chia sẻ với nhân dân Nhật rằng: "Động đất, sóng thần và các nhà máy điện hạt nhân là cuộc khủng hoảng nghiêm trọng nhất trong 65 năm qua kể từ Thế chiến II. Việc người Nhật chúng ta có vượt qua được thử thách này hay không phụ thuộc và bản thân mỗi chúng ta. Tôi tin tưởng mạnh mẽ rằng chúng ta có thể vượt qua được trận động đất và sóng thần ghê gớm này bằng cách đoàn kết lại".
Niềm tin của ông Kan có căn cứ mạnh mẽ. Bởi sự phối hợp gấp rút nhưng nhịp nhàng, bài bản của chính quyền và dân chúng, một thái độ ứng xử trước thảm họa một cách điềm tĩnh và đoàn kết đã chứng minh điều đó.
Khi tới thăm vùng thảm họa, nhà báo Alex Thomson kể lại rằng không hề có khóc lóc, không kích động cũng chẳng chút giận dữ. Đó là tinh thần của người Nhật khi họ làm những gì phải làm trong im lặng và với chân giá trị của mình. Nước đã rút đi, nhưng con sông của thị trấn tràn ra khắp nơi; có nhiều vũng nước biển tù đọng và khắp nơi toàn bùn. Trong khi đó, các nhân viên cứu hộ bình tĩnh nhặt một thi thể nữa và đặt vào một tấm chăn - họ phải làm bằng tay. Với tất cả yêu thương, kính trọng và nghiêm trang, những người này quấn nạn nhân lại và điều đó gây xúc động hơn bất kỳ một giọt nước mắt nào.
Người thân đã ra đi, tài sản cũng không còn gì nữa nhưng một nụ cười điềm đạm của một chủ nhà hàng ở Minami Sanriku vẫn nở trên môi kể lại may mắn sống sót nhờ tiếng còi báo động.
Từ xưa đến nay, thế giới biết đến Nhật Bản với nền tảng đạo lí cao. Người dân Nhật luôn được rèn luyện tinh thần thép để ứng phó trong mọi hoàn cảnh. Ý thức người dân Nhật được thể hiện rõ trong những ngày nước Nhật tan hoang, bối cảnh giao thông khó khăn, mất điện, không có nước sinh hoạt nhưng dân chúng vẫn kiên nhẫn xếp hàng nhận nước, lên xe buýt hoặc chờ gọi điện thoại công cộng. Dù xếp hàng có lâu và dài đến mấy, cũng không ai chen lấn hay xô đẩy, giành giật nhau, tất cả đều im lặng và nhẫn nại.
Do vậy, mặc dù trải qua cơn thảm họa, nhiều người Nhật đau xót nhưng dường như ngay chính người trong cuộc lại có thái độ bình tĩnh hơn người ngoài cuộc. Qua trận thảm khốc này, có lẽ chúng ta cần học tập và rèn luyện một "cái đầu" điềm tĩnh để có được những hành động ứng xử cũng điềm tĩnh và đầy ý thức để ứng biến trong bất kì hoàn cảnh nào như đất nước Nhật đã và đang phải trải qua.
Và không cần phải học những gì cao xa mà chỉ cần bắt đầu học từ việc nhỏ nhất đó là ứng xử trong tham gia giao thông, lễ hội, hay trong sinh hoạt hàng ngày...mỗi người chỉ cần nhường nhịn, ứng xử văn minh, không nóng nẩy thì một ngày nào đó không xa chúng ta cũng sẽ được như nước Nhật hôm nay.

LAN ANH

Thứ Bảy, 19 tháng 2, 2011

Những bài học cuộc sống

 Lời chào của chương trình đọc sách

 
Lời giới thiệu 
Thành công không chỉ là kiếm được nhiều tiền 
Cuộc sống vốn khó khăn..... và không phải lúc nào cũng công bằng 
Cuộc sống luôn có những niềm vui và những thú vị bất ngờ 
Cuộc sống không phải là do may mắn mà do chúng ta lựa chọn
Lựa chọn quan trọng nhất cuộc đời chính là chọn một thái độ sống
Tạo thói quen tốt - chìa khóa dẫn đến thành công
Biết quý trọng những điều đang có
 
Trân trọng những giá trị của cuộc sống

 
Trung thực là cách tốt nhất
Sức mạnh của lời nói 

 
Động lực thực sự luôn bắt nguồn từ bên trong
 
Mục tiêu là những ước mơ có thời hạn

 
Không gì có thể thay cho làm việc chăm chỉ
 
Có lúc cần từ bỏ một điều để có được một điều khác

 
Người thành công tự tạo thời gian cho mình
 
Luôn gìn giữ lòng tự trọng

Tinh thần cũng luôn cần được chăm sóc 
 
Thất bại là chuyện bình thường

Cuộc sống sẽ đơn giản hơn khi ta biết điều gì là cần thiết 
Trước tiên hãy trở thành người tốt

Thứ Ba, 21 tháng 12, 2010

“Cô sinh viên” không trường lớp


Khi cô gái yêu văn chương Trần Trà My (sinh năm 1986 tại Đông Hà, Quảng Trị) đoạt giải ba cuộc thi sáng tác văn học nghệ thuật năm 2006 do Trường CĐ Sư phạm Quảng Trị tổ chức, trên giấy khen ghi “sinh viên Trần Trà My”, nhưng thực tế cô chưa được đến trường ngày nào.
Miệt mài tự học
Do bị khuyết tật từ bé, My đi lại rất khó khăn và cũng không nói được thành lời. Khoảng bảy - tám tuổi, nhìn thấy người khác đi học còn mình ở nhà, My rất buồn và hầu như đêm nào cũng khóc. My tìm cách tự học, chủ yếu học chữ bằng trò chơi dạy học từ em gái và mấy bạn hàng xóm. Nhờ vậy, My học thuộc 24 chữ cái rồi tập viết và ghép vần, sau đó học làm toán. “Khi không thể giải được một bài toán, tôi vừa bực vừa xấu hổ, nhất là lúc đứa bạn cùng xóm gõ đầu tôi mấy cái vì không thuộc công thức”. My giấu cả nhà chuyện mình tự học cho đến một lần My góp chuyện vào việc giải toán, viết tập làm văn cho các em, gia đình mới biết cô đã âm thầm tự học.
Trần Trà My
Thoạt đầu, My tự học chỉ để được đọc sách và đọc các con chữ chạy trên ti vi. Món quà My thích được tặng nhất là sách. Cha của My là người truyền đam mê đọc sách cho cô. Tự nhận mình “lấy cần cù bù thông minh” nhưng Trần Trà My lại xây dựng cho mình cách học riêng là luyện trí nhớ liên tưởng. My kể: “Từ bé, mỗi lần bà nội hát hay đọc thơ cho các cháu, tôi đều thuộc lời rất nhanh. Mẹ dạy xem đồng hồ một lần là tôi biết ngay. Lớn khôn hơn, khi nghe bất kỳ thông tin gì, tôi đều tập trung kỹ lưỡng, rồi nhớ cùng lúc hai, ba sự kiện, tìm ra những điểm chung của các sự kiện đó. Tôi cũng không nhớ chi li mọi thứ, cái gì hiểu rồi thì dùng sự sáng tạo, tưởng tượng để phát triển ra, cái gì chưa hiểu mới ghi lại”.
Với một cô gái quanh năm di chuyển bằng cách chống tay vào một khung kim loại, muốn giao tiếp phải viết ra giấy thì ngòi bút là phương tiện hữu hiệu để cô “kết nối” mình với xung quanh. Năm 14 tuổi, My tập làm thơ, rồi bắt đầu viết tản văn từ năm 16 tuổi. Năm 19 tuổi, My có truyện ngắn đầu tiên được đọc ở đài phát thanh địa phương. Mỗi tuần My viết một - hai bài cho đài này, và được nhận 20.000đ/bài. Nhưng để trở thành tác giả của hai cuốn sách là cả chặng đường dài.
Để được là người… bình thường
Với suy nghĩ người viết phải lao vào cuộc sống, quan sát và trải nghiệm mới có chất liệu, năm 20 tuổi, Trần Trà My xa nhà lần đầu tiên vào TP.HCM. Sau nửa năm nhận tài trợ ở làng Hòa Bình để điều trị khiếm khuyết giọng nói không thành, My bắt đầu tìm chỗ ở trọ ở cả Hà Nội lẫn TP.HCM.
"Tôi từng sống ở sáu quận, huyện tại TP.HCM. Từ những nhà trọ chật chội ấy, tôi hiểu cuộc sống luôn đòi hỏi sự thử thách để đi đến thành công, và tôi viết nhiều hơn, như ý tưởng truyện ngắn lọt vào chung kết cuộc thi của Báo Tiếp Thị Gia Đình xuất phát từ câu chuyện của mấy em bé trong một xóm trọ ở Gò Vấp” - My nhớ lại những ngày mới rời khỏi sự bảo bọc của gia đình.
Hiểu rõ hơn ai hết khuyết tật của bản thân, nên khát vọng được làm người bình thường của My chính là có thể sống tự lập vì “không muốn người khác nói mình chẳng làm được gì”. Thế là, sau mỗi lần thất bại, My lại làm việc… khỏe hơn. Để cho ra đời cuốn sách đầu tiên, My đã phải gõ cửa nhiều nơi, chỉnh sửa sáng tác của mình trong hai năm liền, bị ba, bốn NXB từ chối.
Năm 2009, khi tham gia câu lạc bộ tổ chức các sự kiện về sách, Trần Trà My gặp Tạ Minh Tuấn, cả hai nhanh chóng kết thân vì có nhiều điểm chung là muốn làm công việc phục vụ cộng đồng. Khi Tuấn lập Công ty Bảo vệ cuộc sống khỏe, cung cấp dịch vụ khám và chăm sóc sức khỏe tại nhà, thì My trở thành chuyên viên sáng tạo, tổ chức sự kiện để quảng bá uy tín thương hiệu. Đây là công việc đầu tiên My tìm được ở TP.HCM, cũng là việc đầu tiên My được nhận lương hàng tháng. Ít ai biết, trong các cuộc họp, giám đốc Tạ Minh Tuấn luôn kiên nhẫn nghe My khó nhọc phát biểu, rồi Tuấn “phiên dịch” lại cho các đồng nghiệp khi họ chưa hiểu hiết ý của My. Chính tấm lòng, sự hỗ trợ, chia sẻ và quan tâm của bạn bè xung quanh mà Trần Trà My tự tin hơn để là một người… bình thường, như tâm sự: “Tôi không may khiếm khuyết về hình thể, nhưng không bao giờ chịu khiếm khuyết về tâm hồn và trí tuệ”.

Theo Phụ nữ TPHCM

Thứ Bảy, 11 tháng 12, 2010

Văn hóa giao thông là thước đo văn hiến dân tộc

Hưởng ứng tháng ATGT năm 2010 với chủ đề Văn hóa giao thông vì sự an toàn của thanh thiếu nhi và cộng đồng, ngày 8/9 tại Hà Nội, Ủy ban ATGT quốc gia phối hợp cùng Trung tâm Nghiên cứu, bảo tồn và phát huy văn hóa dân tộc Việt Nam tổ chức Hội thảo quốc gia văn hóa giao thông.
32 tham luận trình bày tại hội thảo chủ yếu tập trung vào vấn đề: Ý thức văn hóa và đạo đức của người tham gia giao thông, đặc biệt là thanh thiếu niên.
Trừng phạt + giáo hóa = Văn hóa giao thông
Theo GS Vũ Khiêu thì cần thiết phải đặt vấn đề giao thông trên cơ sở văn hóa, theo ông “giao thông ngày nay chẳng còn bao nhiêu tính chất văn hóa”. GS Vũ Khiêu nhấn mạnh: “Việc ứng xử có tình, có lý từ lâu đã thể hiện rõ rệt trong văn hóa giao thông của ông cha. Chưa bao giờ có tình trạng xảy ra như mấy thập niên gần đây, xe cộ tranh nhau từng bước, phóng nhanh vượt ẩu thường xuyên gây ra những tai nạn đau lòng. Lên xe khách thì tranh chỗ của nhau, rất ít khi thấy nhường chỗ cho các cụ già, trẻ em, người tàn tật, phụ nữ có thai. Ngoài ra còn xuất hiện những cuộc đua xe bất chấp cảnh sát giao thông và tính mạng người đi đường. Đây không chỉ là sự yếu kém về văn hóa trong giao thông mà thực sự là sự suy thoái trong văn hóa ứng xử giữa người với người...”.
GS Vũ Khiêu phát biểu tại hội thảo
Để khôi phục văn hóa giao thông, GS Vũ Khiêu đề xuất hai biện pháp là trừng phạt và giáo hóa: “Trừng phạt phải nghiêm, theo đúng tinh thần pháp trị. Cảnh sát giao thông không được phép làm trái với đạo đức, đã sai là phạt, không có trường hợp chiếu cố, tùy tiện tha, tùy tiện phạt. Giáo hóa là việc nhà trường phải làm, nhưng chủ yếu là của gia đình. Làm cha mẹ hãy cứu lấy con cái mình. Đừng để chúng tự sát bằng đua xe...”.
GS Vũ Khiêu kết luận: Văn hóa giao thông đang trở thành một thước đo về văn hiến của dân tộc, một vấn đề danh dự của tổ quốc về nhân phẩm của con người Việt Nam. Nếu mọi người không có văn hóa giao thông thì vấn nạn này sẽ không thể khắc phục được!”
Cần sự vào cuộc của toàn xã hội
Theo GS Hoàng Chương, Tổng Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu, bảo tồn và phát huy văn hóa dân tộc Việt Nam, Chủ nhiệm dự án Văn hóa giao thông thì: “Cần gắn xây dựng văn hóa giao thông với xây dựng nếp sống văn minh bởi cái đích cuối cùng của văn hóa giao thông là xây dựng con người văn minh trong hoạt động giao thông từ việc thực hiện luật pháp đến ý thức trách nhiệm với cộng đồng”.
Muốn có văn hóa giao thông, GS Hoàng Chương cho rằng chúng ta cần phải giáo dục ý thức văn hóa giao thông ngay từ gia đình, từ các khu dân cư trường học, ngay từ khi trẻ mới chập chững. Đồng thời cũng rất cần có sự tham gia của chính quyền địa phương, các đoàn thể, tổ chức xã hội và cả các doanh nghiệp giao thông, vận tải hành khách. Muốn xây dựng nếp sống văn hóa giao thông, cũng cần phải tham khảo những kinh nghiệm của các nước phát triển.
Khái niệm văn hóa giao thông rất rộng và không phải ai cũng nắm rõ, nhất là đối tượng thanh thiếu niên. Bộ GTVT Hồ Nghĩa Dũng, Chủ tịch Ủy ban An toàn giao thông quốc gia nêu rõ: “Tháng an toàn giao thông năm nay, UBATGTQG tiếp tục chọn chủ đề văn hóa giao thông và tập trung tuyên truyền sâu rộng đến hơn 22 triệu học sinh, sinh viên. Một mặt huy động các đoàn thể và địa phương đẩy mạnh các hoạt động tuyên truyền, giáo dục pháp luật an toàn giao thông cho thanh thiếu niên trong tháng đầu tiên của năm học mới. Mặt khác bản thân thanh thiếu niên phải nghiêm chính chấp hành luật lệ giao thông, tạo nền nếp chấp hành luật lệ và duy trì trong cả năm học nhằm hạn chế tai nạn cho chính bản thân. Vai trò của trường học, mỗi gia đình trong công tác tuyên truyền giáo dục là rất quan trọng. Đặc biệt, Trung ương Đoàn TNCS HCM có vai trò quan trọng hàng đầu để vận động thanh thiếu niên tự giác chấp hành luật lệ giao thông một cách có văn hóa”.
Ông Vũ Oanh, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch Hội Giáo dục, chăm sóc sức khỏe cộng đồng cho rằng: Để xây dựng nền văn hóa giao thông, ngoài việc mọi người cần phải hiểu đúng luật và tự giác chấp hành luật còn phải xây dựng được thói quen hành xử văn minh vì con người, vì cộng đồng. Ông Vũ Oanh kết luận: “Xây dựng văn hóa giao thông là một nội dung mang tính đạo lý sâu sắc và nhân văn cao cả, đòi hỏi sự nỗ lực phấn đấu bền bỉ của các ngành, các cấp, của toàn xã hội”.
Báo TT&VH
Bàn về chủ đề "Văn hoá giao thông"
Văn hóa giao thông là nói tới hình thức biểu hiện bằng hành vi chấp hành đúng pháp luật theo các chuẩn mực của xã hội về lẽ phải, cái đẹp, cái thiện của người tham gia giao thông.
Tháng An toàn giao thông (ATGT) năm 2010, Ủy ban ATGT Quốc gia tiếp tục phát động đợt tuyên truyền ATGT với chủ đề "Văn hoá giao thông" trong cộng đồng dân cư với mục đích nhằm tạo bước chuyển biến mới về nhận thức chấp hành pháp luật trật tự ATGT của mọi tầng lớp nhân dân trên địa bàn cả nước.
Trên cơ sở đó, từng bước hình thành "Văn hoá giao thông” trong mỗi người khi tham gia giao thông. Từ đây lôi cuốn cả cộng đồng tham gia có trách nhiệm cùng chung tay hạn chế tiến tới giảm dần tai nạn giao thông. Để làm rõ vấn đề chúng ta cần nhìn thẳng vào thực trạng  "Văn hoá giao thông" trong tỉnh. Từ đó xác định những nội dung cần thiết đối với "Văn hoá giao thông" và trách nhiệm của cơ quan Nhà nước đối với tuyên truyền "Văn hoá giao thông".
Nói về văn hoá giao thông cũng rất phong phú, nhưng rất cụ thể. Mỗi khi con cháu ra đường cha mẹ thường dặn đi nhanh rồi về, chú ý cẩn thận. Trước cửa Phật ai cũng xin đi đến nơi về đến chốn an toàn... Có những điều chỉnh của cơ quan Nhà nước mà một số hành vi vi phạm tự triệt tiêu như: hành vi phe vé, trộm cắp trên tầu đã giảm hẳn.
Nhưng cũng có những hành vi chấp hành nghiêm chỉnh Luật Giao thông nhưng tai nạn chết người vẫn xảy ra. Đó là vụ tai nạn tầu hoả Lào Cai I xẩy ra hồi 4h 15' sáng ngày 6/9/2010 trên tuyến đường sắt Hà Nội - Lào Cai tại Km195+900 xã Mậu Đông, huyện Văn Yên (Yên Bái), ba mẹ con bà cháu vì tầu đỗ nhanh không kịp tìm đúng toa nên đã lên toa hàng ngay sát đầu máy, hai bà cháu ngồi chờ con gái đi tìm toa thì tai nạn sập đất xẩy ra, hậu quả hai bà cháu chết.
Thực tế cho thấy việc tham gia giao thông đòi hỏi hành vi xử lý rất năng động và nhanh nhạy, trong từng trường hợp có thể vi phạm mà tính mạng vẫn bảo toàn. Về quy định của pháp luật giao thông có thể bị xâm hại nhưng mục tiêu không để xảy ra tai nạn vẫn được kiểm soát. Vấn đề ở đây là ý thức người tham gia giao thông phải được trang bị như thế nào để đạt tới kỹ năng hoàn chỉnh và tự có thể bảo vệ mình trong mọi tình huống khi tham gia giao thông. Từ đây ta có thể xác định được trách nhiệm của hai đối tượng: người tham giao thông và người quản lý về hoạt động giao thông.
Người quản lý về hoạt động giao thông có hai cách tác động tới người tham gia giao thông đó là giáo dục và cưỡng chế. Còn người tham gia giao thông có hai hành vi đồng thời là hiểu biết và chấp hành. Người quản lý tổ chức cung cấp thông tin tuyên truyền pháp luật, còn người tham gia giao thông phải tìm hiểu để chấp hành đúng pháp luật. Sự hiểu biết là khác nhau, do đó công tác tuyên truyền rất quan trọng đòi hỏi dễ hiểu và dễ thực hiện.
Như vậy, trách nhiệm của cơ quan Nhà nước là rất quan trọng trong định hướng tuyên truyền, giáo dục pháp luật. Nói về văn hóa giao thông là hình thức biểu hiện bằng hành vi chấp hành đúng pháp luật theo các chuẩn mực của xã hội về lẽ phải, cái đẹp, cái thiện của người tham gia giao thông. Xây dựng “Văn hóa giao thông” nhằm tạo thói quen cư xử có văn hóa, đúng pháp luật và ý thức tự giác tuân thủ pháp luật về bảo đảm trậy tự an toàn giao thông (TTATGT) như chuẩn mực đạo đức truyền thống, biểu hiện văn minh, hiện đại của người tham gia giao thông.
Điều kiện cần và đủ của “Văn hóa giao thông” là hiểu đúng các quy định của pháp luật về ATGT và tự giác chấp hành các quy định về TTATGT để bảo vệ mình và người khác khi tham gia giao thông. Khi hậu quả xảy ra, bình tĩnh xử lý để bảo vệ quyền lợi cho các bên, bảo đảm công bằng theo pháp luật và tinh thần thương yêu giúp đỡ lẫn nhau.
Hành vi đi đúng phần đường, làn đường, tuân thủ quy định về tốc độ, dừng đỗ xe đúng quy định; đội mũ bảo hiểm đúng quy cách khi đi mô tô xe máy, thắt dây an toàn khi đi ô tô; không uống rượu bia khi tham gia giao thông, chấp hành hiệu lệnh của người điều khiển giao thông và hệ thống báo hiệu giao thông, có đầy đủ giấy tờ theo quy định khi điều khiển phương tiện giao thông, tự giác chấp hành quy định của pháp luật ATGT kể cả khi không có lực lượng tuần tra, không thực hiện các hành vi nguy hiểm cho bản thân và cho cộng đồng.
Đối với người thi hành công vụ: thực hiện đúng nhiệm vụ được giao với tinh thần trách nhiệm, xử lý đúng thẩm quyền, đúng người, đúng hành vi vi phạm, tận tình giúp đỡ người tham gia giao thông, không sách nhiễu tiêu cực khi thi hành công vụ.
Trách nhiệm của cơ quan Nhà nước đối với tuyên truyền "Văn hoá giao thông" là phải thường xuyên, liên tục, đa dạng, phong phú, ngắn gọn dễ hiểu, dễ nhớ bằng nhiều hình thức và mọi đối tượng, thích hợp với từng vùng, miền trong tỉnh; trang bị kỹ năng để xử lý các tình huống đối với người tham gia giao thông, gương mẫu chấp hành và đề cao trách nhiệm của cơ quan Nhà nước đối với công tác ATGT; nghiêm túc trong cưỡng chế thi hành luật vì người dân luôn đòi hỏi xử lý công bằng theo pháp luật đối với mọi đối tượng; Nhà nước tạo điều kiện về cơ sở vật chất để người tham gia giao thông có khả năng phát huy được "Văn hóa giao thông" của mỗi người tham gia giao thông bởi "Văn hóa giao thông" chính là đích mà chúng ta hướng tới.
Báo YBĐT

Thứ Năm, 11 tháng 11, 2010

Gương hiếu học


Cụ ông 84 tuổi thi tốt nghiệp tiểu học
(Dân trí) - Hôm qua 9/11, cụ ông Allan Njoroge Muira - một nông dân 84 tuổi đã cùng với hơn 746.000 học sinh nhỏ tuổi khác dự kỳ thi lấy chứng chỉ bậc tiểu học ở Kenya.
Ở tuổi 84, cụ ông Allan Njoroge Muira vừa dự kỳ thi lấy chứng chỉ bậc tiểu học. (Ảnh: Kenyalondonnews)
Cụ Muira đã trở lại trường học vào năm ngoái sau khi bị cấm học trong thời kỳ Kenya là thuộc địa của nước Anh vào 60 năm trước.
Trả lời phỏng vấn trên kênh truyền hình KBC của Kenya, cụ Muira cho biết cụ muốn tiếp tục việc học và rất có thể cụ sẽ học về luật.
Cụ Muira dự tính sẽ theo học luật tại một trường đại học ở địa phương sau khi hoàn tất chương trình học phổ thông.
Cụ Muira tâm sự rằng cụ đã gặp nhiều sự bất công trong cuộc đời như việc mảnh đất của cụ đã bị lấy đi và phân chia mà cụ không biết.
"Tôi muốn học để có thể đòi lại mảnh đất của mình", cụ cho hay.
Xuân Vũ
Theo News24/Kenyalondonnews
Tú tài 84 tuổi
(Dân trí) - Cụ ông Orange A. Cunningham ở thành phố Fort Worth (bang Texas, Mỹ) đã nhận được tấm bằng tú tài mơ ước của đời mình ở tuổi 84 hôm chủ nhật tuần trước.
Cụ Cunningham (trái) trong buổi lễ nhận bằng tú tài hôm chủ nhật vừa qua. (Ảnh: Star-telegram)
 Vào năm 18 tuổi, Cunningham tham gia cuộc Chiến tranh thế giới thứ 2 và phải bỏ học. Trong thời gian phục vụ trong quân đội, làm việc kiếm sống và chăm sóc gia đình, cụ Cunningham đành gác lại ước mơ lấy được tấm bằng tốt nghiệp phổ thông trung học. Tuy vậy, trong suốt 66 năm kể từ khi giải ngũ, cụ Cunningham thường nói với những người thân rằng cụ rất muốn có được tấm bằng tú tài.
Và vào ngày chủ nhật tuần trước, cụ Cunningham đã nhận được bằng tú tài mơ ước ấy đúng vào dịp sinh nhật thứ 84. Đông đảo bạn bè và người thân của cụ đã tới dự lễ trao bằng.
"Tôi cảm thấy rất tuyệt vời", cụ Cunningham cho biết trước buổi lễ.
Bà Mildred Marshall, một trong ba con gái của cụ Cunningham kể: "Trong suốt thời gian qua, bố tôi cứ nói mãi về tấm bằng mơ ước".
Chính mong mỏi ấy của cụ Cunningham đã khiến cho các thành viên trong gia đình cụ chung tay giúp cụ thực hiện mơ ước này.
Sau khi xem xét hồ sơ học tập và làm việc của cụ Cunningham, ban giám hiệu Trường trung học Buffalo và Sở Giáo dục bang Texas quyết định trao bằng tú tài danh dự cho cụ. Lãnh đạo Sở Giáo dục cho biết cụ Cunningham được hưởng lợi từ một chương trình trợ giúp việc trao bằng tốt nghiệp phổ thông cho những cựu binh bị gián đoạn học hành do phải thực hiện các nhiệm vụ của nhà nước.
Trong lễ nhận bằng, cụ Cunningham đội chiếc mũ đen có tua màu tím và vàng - màu truyền thống của Trường trung học Buffalo.
Đại diện nhà trường nhận định rằng quyết tâm theo đuổi tấm bằng tú tài của cụ Cunningham là một tấm gương cho thế hệ trẻ, giúp họ hiểu được giá trị của việc học tập trong thời bình.
Xuân Vũ
Theo Star-telegram
 79 tuổi vẫn đi thi đại học
(Dân trí) - Cụ ông Vương Hạ ở Nam Kinh (thủ phủ tỉnh Giang Tô, Trung Quốc) đang dự kỳ thi tuyển sinh đại học ở Trung Quốc. Đây là lần thứ 4 cụ đi thi đại học sau 3 lần bị trượt.
Lần đầu cụ Vương Hạ đi thi đại học là vào năm 2001 khi vừa qua thất thập (72 tuổi). Và sau đó, cụ đi thi hai lần nữa vào năm 2002 và 2007 nhưng đều không đậu.
Năm nay, cụ lại hạ quyết tâm đi thi lần nữa. Cụ Vương Hạ là thí sinh thi đại học lớn tuổi nhất của Trung Quốc trong năm nay.
Vào năm 2001, Bộ Giáo dục Trung Quốc đã sửa đổi các quy định về tuyển sinh đại học. Theo đó, những người trên 25 tuổi vẫn được phép đi thi đại học.
Cảnh sát đang chỉ đường cho cụ Ninh Hạ tới phòng thi vào ngày 7/6/2008. (Ảnh: ynet.com).
Xuân Vũ
Theo CRI
 Cụ bà 100 tuổi lấy bằng cử nhân trước khi qua đời
(Dân trí) - Chỉ 1 ngày trước khi qua đời, cụ bà Harriet Richardson Ames, 100 tuổi, ở Concord (bang New Hampshire, Mỹ) đã thực hiện được mơ ước của cuộc đời mình đó là lấy được tấm bằng cử nhân đại học.
Cụ Harriet Richardson Ames đã thực hiện được ước nguyện lấy bằng cử nhân của mình trước khi qua đời ở tuổi 100.
Vào ngày 2/1 vừa qua khi cụ Harriet (một giáo viên về hưu) tổ chức sinh nhật lần thứ 100, Norma Walker - điều phối viên của Hiệp hội Golden Circle Society (nhóm các cựu sinh viên của Trường cao đẳng Keene State đã tốt nghiệp hơn 50 năm trước) đã đến thăm và trao cho cụ giấy chứng nhận công nhận cụ tròn 100 tuổi.
Lúc ấy, sức khỏe của cụ Harriet đang suy giảm và cụ được chăm sóc ở viện chăm sóc đặc biệt. Cụ rất cảm động đến nỗi bắt đầu khóc và nói: "Nếu ngày mai tôi chết đi, tôi biết rằng tôi sẽ chết hạnh phúc bởi vì bằng cử nhân của tôi đang được hoàn thành”. Cụ Hariet đề nghị điều phối viên Walker đọc to những dòng chữ trên tấm bằng cử nhân của cụ tại đám tang nếu cụ không sống lâu để đợi đến khi lấy bằng.
Thứ 6 tuần trước (22/1), các nhân viên Trường CĐ Keene State đã chuyển tấm bằng cử nhân đến giường bệnh của cụ Harriet. Một ngày sau khi nhận bằng, cụ qua đời. Cụ Harriet rất hài lòng vì cuối cùng đã hoàn thành được mục tiêu của mình.
Cụ Harriet rất mãn nguyện vì cuối cùng đã hoàn thành được mục tiêu của mình.
 Bà Marjorie Carpenter, con gái cụ Harriet, cho biết lấy được tấm bằng cử nhân là việc cuối cùng trong danh sách những việc phải làm của cụ Harriet trước khi qua đời.
Năm 1931, cụ Harriet tốt nghiệp Trường Sư phạm Keene (bây giờ là Trường CĐ Keene State) với tấm bằng sư phạm hai năm. Sau đó, cụ trở thành giáo viên và tham gia rất nhiều khóa học tại Trường ĐH New Hampshire, Trường CĐ Sư phạm Plymouth và Trường CĐ Keene State để có các tín chỉ của tấm bằng cử nhân. Khi thị lực giảm sút, cụ thôi học sau khi nghỉ hưu năm 1971 và không nghĩ là mình có đủ tín chỉ.
Khi cụ Harriet tham gia làm một bộ phim về lễ kỷ niệm 100 năm ngày thành lập Trường CĐ Keene State, cụ đã nói đến mong ước có tấm bằng cử nhân của mình.
Nhà trường quyết định nghiên cứu các khóa học mà cụ Harriet đã theo học để xem có thể trao cho cụ tấm bằng cử nhân hay không. Cuối cùng thì nhà trường xác nhận rằng cụ Harriet đủ tiêu chuẩn nhận bằng cử nhân.
Xuân Vũ
TheoMSN/AP/NY Daily News